Có thông tin rằng Iran đang hy vọng nhận được sự đảm bảo an ninh từ Trung Quốc, thực chất tiết lộ rằng cuộc chiến này đã bước sang giai đoạn thứ hai: từ xung đột quân sự đơn thuần chuyển sang trò chơi xoay quanh độ tin cậy của lệnh ngừng bắn, trật tự vùng Vịnh và an toàn của các tuyến đường năng lượng. Vai trò của Trung Quốc trong bối cảnh này được nâng cao, không chỉ vì vị thế cường quốc mà còn bởi lợi ích trực tiếp với eo biển Hormuz, dòng chảy năng lượng vùng Vịnh và trật tự đa phương khu vực.
Tại sao Trung Quốc trở thành bên tiềm năng then chốt
Gần đây, Trung Quốc đã công khai thực hiện hai động thái. Đầu tiên, vào ngày 31 tháng 3, Trung Quốc cùng Pakistan đưa ra năm sáng kiến, kêu gọi ngừng bắn ngay lập tức, nhanh chóng đàm phán, đảm bảo an ninh cho Iran và các quốc gia vùng Vịnh, bảo vệ cơ sở hạ tầng dân dụng và thiết yếu, và khôi phục lưu thông bình thường qua eo biển Hormuz. Thứ hai, vào ngày 2 tháng 4, Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã tái khẳng định tại họp báo rằng giải pháp quân sự không thể giải quyết triệt để vấn đề, Trung Quốc ủng hộ mọi nỗ lực có lợi cho hòa bình và sẵn sàng tăng cường giao tiếp, điều phối với các bên. Hai bước này không có nghĩa là Trung Quốc đã bảo đảm an ninh, nhưng đủ để cho thấy Bắc Kinh muốn đặt mình vào vai trò là "người xây dựng khung hòa bình" chứ không phải là người ngoài cuộc.
Ảnh hưởng đa tài sản|跨资产影响
Đối với thị trường toàn cầu, những thông tin như thế này nhạy cảm nhất không phải là ngôn từ ngoại giao, mà là sự sâu sắc của tiến trình ngừng bắn mà nó ám chỉ. Nếu việc ngừng bắn bắt đầu liên quan đến "cơ chế bảo đảm", điều đó chỉ ra rằng thị trường trong tương lai không chỉ giao dịch theo kiểu "xung đột có leo thang hay không", mà còn bắt đầu giao dịch theo kiểu "khi nào eo biển Hormuz trở lại bình thường", "rủi ro năng lượng giảm như thế nào", và "làm thế nào rủi ro trú ẩn an toàn của đô la Mỹ và trái phiếu sẽ được đảo ngược". Nhưng nếu "bảo đảm" vẫn chỉ là tin đồn thăm dò từ các bên, và Mỹ, Iran, Trung Quốc vẫn chưa có cơ chế thực thi rõ ràng, thì thị trường vẫn coi bất kỳ dấu hiệu nới lỏng nào là tin tức ngắn hạn chứ không phải sự xoay chiều đáng kể. Sự phân biệt này quyết định rằng giá dầu, USD, vàng và thị trường chứng khoán toàn cầu sẽ bước vào giai đoạn phục hồi liên tục, hay tiếp tục dao động lớn.
Cơ chế ngừng bắn quan trọng hơn khẩu hiệu ngừng bắn
Từ góc độ vĩ mô dài hạn hơn, yêu cầu của Iran về "ngừng bắn được đảm bảo" là rất quan trọng. Điều này có nghĩa là các bên đều nhận ra rằng việc tuyên bố chính trị đơn thuần không thể kết thúc xung đột; điều thực sự khan hiếm là một khung thực thi đáng tin cậy. Trung Quốc có sẽ trở thành "bên đảm bảo an ninh" hay không, hiện chưa có bằng chứng công khai. Việc Bộ Ngoại giao tránh xác nhận trực tiếp lại cho thấy Bắc Kinh vẫn đang duy trì tính linh hoạt chiến lược: vừa giữ vai trò thúc đẩy đàm phán, vừa tránh cam kết nghĩa vụ sớm. Điều này cũng có nghĩa là không thể xem tuyên bố thúc đẩy hòa bình của Trung Quốc như là dấu hiệu ngừng bắn sắp được thiết lập. Đánh giá hợp lý hơn là: Bắc Kinh đang bước vào giai đoạn thiết lập chương trình nghị sự, nhưng chưa công khai bước vào giai đoạn thực hiện cam kết. Đánh giá này dựa trên các tuyên bố công khai và suy luận từ báo cáo của Reuters.
Câu chuyện dài dòng
Nhìn dài hạn, nếu Trung Quốc cuối cùng được đưa vào khuôn khổ ngừng bắn, không chỉ là sự thay đổi địa chính trị Trung Đông, mà còn là một tín hiệu quan trọng cho trật tự năng lượng và ngoại giao toàn cầu: một trong những quốc gia tiêu thụ năng lượng lớn nhất châu Á bắt đầu tham gia trực tiếp hơn vào việc sắp đặt an ninh và ổn định hàng hải ở Vịnh Ba Tư. Nếu điều này thực sự xảy ra, ảnh hưởng sẽ vượt ra ngoài cuộc chiến Iran, mở rộng đến việc dàn xếp thương mại năng lượng, quản lý hàng hải, và cấu trúc hòa giải các cường quốc. Nhưng tại thời điểm hiện nay, sự thật công khai chỉ có thể hỗ trợ một kết luận thận trọng hơn: Iran cần một đảm bảo ngừng bắn mạnh mẽ hơn, Trung Quốc đang tích cực thúc đẩy hòa giải, nhưng "đảm bảo an ninh đã thành hình" vẫn chưa phải là một sự thật đã được chứng thực.