- Tổng thống Mỹ Donald Trump đã công khai trên mạng xã hội và trong các cuộc họp báo rằng, trọng tâm của bản ghi nhớ hòa giải mới nhất giữa Mỹ và Iran là nhằm tránh suy thoái kinh tế toàn cầu nghiêm trọng và ngăn chặn cạn kiệt dự trữ dầu chiến lược trong nước. Tuyên bố này được bên ngoài hiểu là sự thỏa hiệp chính sách của Mỹ trong bối cảnh chuỗi cung ứng năng lượng chịu áp lực.
- Theo chi tiết thỏa thuận mới được tiết lộ, Washington đã nới lỏng đáng kể các biện pháp trừng phạt trước đó đối với Tehran để đổi lấy việc tái thông thương eo biển Hormuz. Tuy nhiên, do cam kết đối ứng của Iran về chương trình hạt nhân và dự án tên lửa còn hạn chế, thỏa thuận này đã gây ra tranh cãi rộng rãi trong Quốc hội về an ninh chuỗi cung ứng và rủi ro địa chính trị.
- Các nhà phân tích thị trường chỉ ra rằng, nếu thỏa thuận tạm thời giữa Mỹ và Iran không đạt được tiến triển thực chất sau khi hết hạn 60 ngày, nguy cơ eo biển Hormuz bị phong tỏa trở lại có thể gia tăng. Điều này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến nguồn cung dầu thô toàn cầu và tạo áp lực liên tục lên thị trường năng lượng cũng như định giá của các chỉ số chứng khoán chính trên toàn cầu.
Giới hạn dự trữ năng lượng ràng buộc lựa chọn chính sách
Phát biểu của Tổng thống Mỹ Trump trên nền tảng Truth Social và trong các cuộc họp báo gần đây đã tiết lộ điểm đau chính sách cốt lõi của Nhà Trắng khi đối phó với tình hình Trung Đông. Trump đã chỉ rõ rằng, nếu không đạt được thỏa thuận với Iran, kinh tế toàn cầu có thể đối mặt với rủi ro suy giảm chưa từng có, thậm chí tái diễn suy thoái kinh tế lịch sử. Đồng thời, ông tiết lộ rằng dự trữ dầu chiến lược (SPR) của Mỹ dự kiến sẽ cạn kiệt trong khoảng bốn tuần. Dữ liệu này cho thấy, dưới mối đe dọa phong tỏa liên tục của eo biển Hormuz, sự phụ thuộc của Mỹ vào chuỗi cung ứng năng lượng bên ngoài và sự mong manh của kho dự trữ trong nước đã trở thành yếu tố then chốt buộc chính quyền điều chỉnh lập trường ngoại giao.
Điều khoản thỏa thuận gây tranh cãi về nhượng bộ bất đối xứng
Phân tích sâu của "Wall Street Journal" (WSJ) chỉ ra rằng, bản ghi nhớ hòa giải đạt được giữa Mỹ và Iran lần này có cấu trúc thể hiện rõ sự bất đối xứng. Mỹ đã chọn thực hiện nhượng bộ thực chất trong lĩnh vực trừng phạt trước đó để đảm bảo mở lại tuyến đường hàng hải quan trọng này. Ngược lại, cam kết hạn chế của Iran về phát triển năng lượng hạt nhân và dự án quân sự lại tương đối mỏng manh. Do thỏa thuận hiện tại chỉ sắp xếp khung đàm phán tiếp theo, chứ không yêu cầu tháo dỡ các cơ sở hạt nhân cốt lõi, thị trường và giới chính trị lo ngại rằng động thái này có thể không loại bỏ được rủi ro địa chính trị từ gốc rễ. Nếu Iran sử dụng quyền thông thương làm con bài mặc cả để yêu cầu thêm lợi ích kinh tế sau khi thỏa thuận 60 ngày hết hạn, Mỹ sẽ phải đối mặt với áp lực đàm phán lâu dài hơn.
Sự chuyển đổi lập trường ngoại giao của Nhà Trắng và phản ứng của phe bảo thủ
Cùng với sự tiến triển của thỏa thuận, ngôn từ chính trị của cấp cao Nhà Trắng cũng có sự thay đổi đáng kể. Trump đã đưa ra đánh giá tương đối ôn hòa về thế hệ lãnh đạo mới của Iran, cho rằng họ không còn thể hiện thái độ cực đoan như trước. Đồng thời, Phó Tổng thống James David Vance (JD Vance) cũng đang tích cực giải thích sự cần thiết của việc hỗ trợ phe thực dụng bên trong Iran. Cách bảo vệ chính sách này đã gây ra sự nghi ngờ mạnh mẽ từ phe bảo thủ trong Quốc hội. Thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa bang Mississippi Roger Wicker đã công khai cảnh báo rằng, mục tiêu chiến lược dài hạn của Tehran không thay đổi, bất kỳ hình thức miễn trừ kinh tế nào cũng có thể bị chuyển hóa thành nguồn tài trợ cho các hoạt động quân sự khu vực.
Biến số vĩ mô và rủi ro tái định giá thị trường
Từ góc độ kinh tế vĩ mô toàn cầu, chính quyền Trump chọn đạt được thỏa thuận khi cuộc bầu cử giữa kỳ đang đến gần, với mục tiêu hàng đầu là kiềm chế giá dầu trong nước đang tăng cao và ổn định tâm lý thị trường tài chính. Tuy nhiên, chiến lược thỏa hiệp ngắn hạn để đổi lấy sự ổn định của thị trường này có thể tiềm ẩn rủi ro cấu trúc dài hạn. Nếu các cuộc đàm phán tiếp theo giữa Mỹ và Iran rơi vào bế tắc trong hai tháng tới, hoặc chuỗi logistics dầu thô lại bị gián đoạn vật lý, phí bảo hiểm rủi ro của thị trường hàng hóa sẽ tăng trở lại. Khi đó, con đường quản lý lạm phát của các ngân hàng trung ương lớn trên thế giới sẽ bị gián đoạn, và định giá tài sản của thị trường tài chính cũng có thể đối mặt với sự tái định giá kép về thanh khoản và định giá.