Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị toàn cầu, thị trường Tokyo hôm thứ Hai đã thể hiện một mô hình định giá vĩ mô mới. Mặc dù tuyên bố tối hậu mới nhất của Trump đối với Iran có sức phá hoại đáng kể, nhưng chỉ số Nikkei 225 vẫn tăng 0,55%. Đây không chỉ là phản ứng đối với một sự kiện địa chính đơn lẻ, mà là kết quả của sự kết hợp giữa tính thanh khoản toàn cầu, giá hàng hóa và kỳ vọng ngoại giao.
Tác động liên ngành (Cross-Asset Implications)
Xu hướng hiện tại của thị trường Nhật Bản có sự liên kết chặt chẽ với nhiều loại tài sản khác nhau. Trước tiên, nếu mối đe dọa phong tỏa eo biển Hormuz được loại bỏ, phí bảo hiểm rủi ro của giá dầu sẽ bị đánh giá lại nhanh chóng, điều này có lợi cho Nhật Bản là quốc gia nhập khẩu ròng năng lượng. Thứ hai, biến động của tỷ giá yên vẫn là biến số vĩ mô cốt lõi. Căng thẳng địa chính trị thường kích hoạt sự quay trở lại của giao dịch chênh lệch tỷ giá yên, tạo áp lực lên thị trường chứng khoán hướng về xuất khẩu, nhưng sự phục hồi hiện tại của thị trường chứng khoán cho thấy thị trường không coi đe dọa của Trump là rủi ro hệ thống thực sự. Về lợi tức của trái phiếu chính phủ, dòng vốn toàn cầu dao động giữa cảm giác phòng ngừa rủi ro và kỳ vọng tăng trưởng, sự biến động của trái phiếu chính phủ Nhật Bản kỳ hạn 10 năm sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới độ co giãn định giá của ngành bất động sản và ngân hàng.
Biến số chính sách của Mỹ và phản ứng thị trường
Tính không chắc chắn của Trump như một biến số chính sách đang giảm. Thị trường tăng khả năng miễn nhiễm với các phát ngôn cực đoan của ông, sự thay đổi nhận thức này rất quan trọng đối với định giá vĩ mô. Các nhà giao dịch hiện có xu hướng quan sát hành động thực tế hơn là những tuyên bố công khai. Nếu có đạt được đột phá ngoại giao vào thứ Hai như tin đồn, chúng ta sẽ thấy sự gia tăng mạnh mẽ về mức độ ưa thích rủi ro toàn cầu. Sự mong đợi này, khiến chỉ số Nikkei tăng lên trước khi có thỏa thuận thực tế, đã tích lũy được một mức tăng nhất định. Tuy nhiên, tính khó đoán của chính sách đối ngoại của Mỹ vẫn là rủi ro đuôi hàng đầu đối với nhà đầu tư vĩ mô toàn cầu.
Chuyển hướng cơ cấu của dòng vốn toàn cầu
Vốn đang chuyển từ việc chỉ đơn thuần là phòng chống lạm phát sang tìm kiếm các tài sản có cấu trúc tăng trưởng chắc chắn. Trong quá trình chỉ số Nikkei thách thức mức 54,000 điểm, ta có thể thấy rằng nhu cầu phân bổ vốn nước ngoài vào cổ phiếu công nghệ Nhật Bản vẫn mạnh mẽ. Sự chuyển hướng này có nghĩa là, ngay cả khi xung đột Trung Đông gây ra biến động cục bộ, sự công nhận của vốn toàn cầu đối với Nhật Bản như là một nơi trú ẩn an toàn của tài sản châu Á vẫn không thay đổi. Sự gia tăng sức cản đối với giá dầu lên cao, như Shimada Kazuharu đã đề cập, về bản chất là kết quả của việc tối ưu hóa cấu trúc lợi nhuận của doanh nghiệp Nhật Bản. Nếu lạm phát cốt lõi ít bị ảnh hưởng bởi biến động năng lượng, lộ trình chính sách của Ngân hàng Nhật Bản sẽ trở nên rõ ràng hơn, cung cấp bối cảnh ổn định hơn cho các nhà đầu tư vĩ mô.