Nigeria dự định thu xếp nguồn tài chính từ bên ngoài thông qua việc ký kết thỏa thuận hoán đổi tổng lợi tức (TRS) lên đến 5 tỷ USD với Ngân hàng Đầu tiên Abu Dhabi (First Abu Dhabi Bank, FAB: ADX), động thái này cho thấy các quốc gia chủ quyền châu Phi đang tích cực vượt qua giai đoạn chi phí cao của thị trường phát hành nợ. Sau khi chiến tranh ở Iran tác động đến sự ưa thích rủi ro toàn cầu, môi trường tài chính bên ngoài tại các thị trường mới nổi nhanh chóng thắt chặt lại, cửa sổ phát hành trái phiếu bằng euro thu hẹp đáng kể. Mặc dù là một quốc gia sản xuất dầu mỏ chính và không bị ảnh hưởng quá mức bởi cú sốc cực đoan nhất, chiến lược tài chính của Nigeria đã chuyển hướng rõ rệt từ thị trường công khai sang tài chính tùy chỉnh, có thế chấp hỗ trợ.
Phân tích phương án tài chính
Theo hồ sơ đệ trình lên Quốc hội, nguồn tài chính này sẽ được rút theo từng đợt, tổng thời hạn là sáu năm, bao gồm điều khoản gián đoạn trong ba năm. Khoản tài trợ ban đầu có giá là SOFR + 3,95%, các đợt tiếp theo là 4,00%. Giao dịch được thế chấp bằng chứng khoán định giá bằng đồng naira, giá trị tài sản đảm bảo cần cao hơn số tiền cho vay 33,3%. Thiết kế này tăng biên độ an toàn cho người cho vay, đồng thời giúp bên vay có vẻ nhận được chi phí tài chính hấp dẫn hơn so với lợi suất trái phiếu euro hiện tại.
Chuyển giao chuỗi giá trị
Xét về hướng sử dụng vốn, TRS thu được sẽ đầu tư vào các dự án cơ sở hạ tầng và dùng để thay thế các khoản nợ trong và ngoài nước có chi phí cao hơn. Lý thuyết chuyển giao ở đây là nếu Bộ Tài chính có thể thực hiện tái tài trợ với chi phí biên thấp hơn, có thể giảm áp lực trả nợ ngắn hạn và chuyển một phần không gian tài khóa sang các dự án giao thông, năng lượng và công trình công cộng. Đối với nền kinh tế dựa vào chi tiêu công để phát triển, việc giảm chi phí tài chính không chỉ ảnh hưởng đến tính bền vững của nợ chính phủ mà còn tác động đến dòng tiền trả nợ của nhà thầu, chất lượng tài sản của ngân hàng và định giá rủi ro trên thị trường vốn nội địa.
So sánh khu vực và xu hướng thị trường
Nigeria không phải là trường hợp duy nhất. Senegal và Angola trong năm qua cũng đã áp dụng sắp xếp tương tự, cho thấy thị trường tài chính chủ quyền châu Phi đang xuất hiện xu hướng chuyển từ phát hành nợ công khai sang tài chính cấu trúc ngoài sàn giao dịch. Phía ngân hàng cũng cho rằng, miễn sao chiến tranh làm cho chi phí vay giữ ở mức cao, các công cụ thay thế bao gồm tài chính TRS và phát hành riêng sẽ tiếp tục được đón nhận. Xu hướng này giúp người vay duy trì kênh tài chính từ bên ngoài nhưng cũng đồng nghĩa với việc cấu trúc nợ sẽ phức tạp hơn, tính minh bạch và điều kiện thế chấp sẽ được chú ý hơn.
Rủi ro và hạn chế
Điểm yếu chính của mô hình TRS nằm ở tài sản đảm bảo và tỷ giá. Nếu giá trị chứng khoán định giá bằng đồng naira giảm do yếu tố giá cả hoặc tỷ giá, chính phủ Nigeria cần bổ sung tiền mặt bằng đồng USD, điều này có thể tạo ra hạn chế bổ sung khi thanh khoản ngoại tệ căng thẳng. Nói cách khác, mặc dù công cụ này có thể giảm chi phí danh nghĩa trong môi trường lãi suất cao, nhưng chi phí thực vẫn phụ thuộc vào sự ổn định của đồng naira, hiệu suất giá trái phiếu trong nước và tình hình thanh khoản đồng USD toàn cầu.